Bạn chán đọc review VinFast VF 9 chưa? Bài này khác đấy
Một chuyến đi xuất phát từ lời hứa với gia đình: Cùng nhau xem pháo hoa ở Đà Nẵng. VF 9 chỉ tình cờ là chiếc xe chở cả nhà đi. Nhưng sau 1.700 km, tôi nhận ra những điều mà không bài review xe nào từng nói.
Chuyến đi không phải để review
Lái xe nhiều, viết về xe cũng không ít, nên việc ngồi sau vô lăng một chiếc xe mới từ lâu không còn là chuyện to tát với tôi. Nhưng chuyến này khác. Trên xe là bốn người lớn và một đứa bé mới 9 tháng tuổi. Người cầm lái suốt hành trình chỉ có một mình tôi.


Không có ai để đổi ca. Không có deadline bài viết nào thúc sau lưng. Chỉ có một mục tiêu duy nhất: đưa mọi người đến Đà Nẵng an toàn, kịp giờ pháo hoa và quay về nguyên vẹn.
Tôi kể chuyện này trước vì nó quyết định cách nhìn chiếc VF 9 suốt cả hành trình. Không ngồi đó để chấm điểm từng chi tiết nội thất hay soi từng thông số, mà ngồi đó với tâm thế của một người đàn ông đang cõng trách nhiệm. Chiếc xe dưới mông là thứ duy nhất đứng giữa gia đình mình và 1.700 km đường trường.





Hàng ghế không chiều bằng sự xa hoa, mà bằng sự tinh tế
Có một khoảnh khắc mà tôi nhớ rất rõ, ngay ngày đầu tiên trên cao tốc: vợ tôi vươn tay lấy điện thoại đặt lại vị trí, tiện tay đặt chai nước, rồi biến cái bệ giữa thành ‘bàn pha chế’ để pha sữa cho con. Không có động tác nào trong đó khó khăn. Mọi thứ cứ như đã ở sẵn đúng chỗ cần.


Đó không phải sự xa xỉ, mà là sự để ý. Có sự khác biệt lớn giữa một chiếc xe cố gắng làm mình sang trọng và một chiếc xe cố gắng hiểu người ngồi trong nó đang cần gì ở khoảnh khắc đó. VF 9 chọn cách thứ hai. Với tôi đó là thứ đáng trân trọng hơn bất kỳ chi tiết mạ chrome nào.
Không gian cũng không làm khó bốn người lớn cộng một em bé, nhưng cái đáng nói không phải là sự rộng rãi. Ai cũng biết SUV cỡ lớn thì rộng. Cái đáng nói là ai đó đã ngồi xuống, hình dung ra một người đàn ông cần gì trên một chuyến đi dài, rồi sắp xếp mọi thứ vừa vặn với hình dung đó.
Sự yên tĩnh không đến một cách tình cờ
1.700 km, phần lớn thời gian là ngồi nghe. Nghe con ngủ, nghe mọi người trò chuyện, nghe cả sự im lặng của chính mình sau tay lái. Lớp kính hai lớp phía trên giữ cho khoang lái yên tĩnh đến bất ngờ, đủ để một cuộc trò chuyện bình thường không cần ai phải nói to hơn.
Không phải mọi thứ đều tuyệt đối im lặng. Mâm 21 inch đi cùng lốp mỏng vẫn để lọt vào đâu đó tiếng ồn từ lốp và gầm, nhất là ở tốc độ thấp trong phố. Nhưng hai phần ba hành trình là cao tốc Bắc - Nam, đoạn đường nhựa mới trải. Ở dải tốc độ cao đó, cách âm của VF 9 xứng đáng một lời khen thật lòng. Với một hành trình dài, sự yên tĩnh không phải chi tiết phụ. Nó quyết định người ngồi sau có ngủ được hay không và người cầm lái có giữ được sự tỉnh táo hết 1.700 km hay không.
Đêm trên cao tốc, khi cần xe "làm tròn vai" nhất
Buổi xế chiều, đi trong phố, hệ thống đèn từng khiến tôi hơi nghi ngờ. Đèn Cos có cảm giác thấp, cường độ sáng chưa thực sự thỏa mãn. Nhưng tới chiều tối hôm đó, khi phải chạy trên cao tốc không đèn đường, mọi nghi ngờ biến mất.
Cụm đèn matrix cùng ADAS có thể cắt sáng ở hai làn cùng chiều và cắt luôn cả một chiếc xe đang chạy ngược chiều bên trái. Điều bất ngờ nhất là ngay cả khi xe ngược chiều đã khuất sau dải phân cách cao qua nóc xe, hệ thống vẫn giữ nguyên trạng thái cắt pha. Không có một khoảnh khắc nào đèn "quên" rằng phía trước từng có người.
Tôi ngồi đó, một mình cầm lái trong bóng tối, chở theo cả gia đình đang ngủ say phía sau, đây chính là lúc một chiếc xe hoặc chứng minh được giá trị của nó, hoặc để lộ ra nó chỉ đẹp mã. VF 9 chọn cách chứng minh.
ADAS của xe cũng cho cảm giác tương tự. Có hai tình huống vẫn luôn dùng để đánh giá một hệ thống trợ lái có thực sự đáng tin hay không. Tình huống đầu tiên là khi một xe khác tạt đầu rồi đi chậm lại. VF 9 không phanh gấp, không giật cục. Xe như đã đoán trước chuyện đó sẽ xảy ra, giảm tốc nhẹ nhàng đến mức người ngồi sau không hề giật mình tỉnh giấc. Tình huống thứ hai là khi xe phía trước đổi làn và VF 9 phải tăng tốc trở lại vận tốc đã set. Xe không vội vàng đạp ga cho bằng được, mà tăng tốc từ từ, như thể vẫn đang dè chừng một khả năng nào đó có thể xảy ra tiếp theo.
Từ "tròn vai" được chọn không phải vì nghe hay, mà vì nó đúng là cảm giác mà tôi có được lúc đó: một hệ thống biết việc của mình, làm đủ, không phô trương và quan trọng nhất là không bao giờ khiến người cầm lái phải hồi hộp thay nó.
Sơn Trà, ba tấn thép và câu hỏi tự đặt ra cho chính mình
Đến Đà Nẵng, tôi tranh thủ chạy vài vòng bán đảo Sơn Trà, không phải để test xe, mà vì tò mò một câu hỏi rất cá nhân: một chiếc SUV cỡ lớn nặng ba tấn, liệu có đủ tự tin đổ đèo hay không, khi trong xe chở cả gia đình mình.


Thử cả ba mức phanh tái sinh, cả ba đều cho cảm giác dễ chịu, nhưng mức Cao mới là thứ tạo ra bất ngờ nhất. Tôi không nghĩ bản thân có thể làm quen nhanh đến thế. Phanh dịu, không khựng đột ngột, không gây cảm giác say xe. Ước chừng nếu leo lên đỉnh tốn mười phần năng lượng, đổ đèo xuống thu hồi lại được khoảng bốn phần, một con số đủ để yên tâm.
Nhưng điều mang về không phải con số đó, mà là cảm giác một chiếc xe nặng gần ba tấn vẫn có thể khiến người cầm lái thấy mình đang kiểm soát được tình huống, chứ không phải bị tình huống cuốn đi. Đó là một dạng tự tin âm thầm, không phải thứ tự tin phô ra ngoài.
Những thứ chưa hoàn hảo, nhưng có lẽ là nhược điểm của một phiên bản đã cũ
Tôi sẽ không viết bài này như một bản báo cáo hoàn hảo, vì bản thân chuyến đi cũng không hoàn hảo.
Có một chuyện nhỏ gây bối rối gần một ngày đầu tiên: mọi nút bấm trên xe, từ điều khiển media, ra lệnh giọng nói, đến cần số, đều cần nhấn và giữ lại một nhịp nhỏ. Sau một ngày "bắt được bệnh", việc bấm nút quen tay hẳn, tôi không còn thấy phiền, nhưng đây vẫn là thứ hoàn toàn có thể tinh chỉnh lại bằng phần mềm để người mới không phải mất cả một ngày để làm quen.
Chuyện pin thì cần thận trọng hơn. 1.700 km có lẽ vẫn chưa đủ để kết luận chắc chắn về một hệ thống pin, nhưng nếu phải nói thật, cảm nhận của tôi có thể chia thành hai hướng. Trên cao tốc, chạy đều 80-100 km/h, dải pin của bản SDI mượn để đi thể hiện rất ổn định. Trip được reset liên tục để tự theo dõi và không thấy tình trạng sụt pin ảo. Nhưng trong phố, khi liên tục tăng giảm tốc và dừng đèn đỏ, con số hiển thị có phần dao động nhiều hơn mong đợi. Một chiếc xe gần ba tấn phải liên tục đổi trạng thái vận hành, có lẽ đó vốn là bài toán khó với bất kỳ hệ thống pin nào, không riêng gì VF 9. Bản pin CATL được các chủ xe khác chia sẻ có tầm vận hành lên tới 550km. Nếu đúng vậy, đó là con số đủ để yên tâm hơn cho một hành trình xa như lần này.
Tròn vai, không phải hoàn hảo
Nhiều người đàn ông cũng sống như vậy: không cố để trở thành phiên bản hoàn hảo, chỉ cố để làm tròn cái vai mình được giao. Là người chồng, người cha, người con, người cầm lái duy nhất trong một chuyến đi dài. Không ai đòi hỏi mình phải xuất sắc ở mọi khoảnh khắc, người ta chỉ cần mình có mặt đúng lúc, phản ứng đúng cách và không để ai trong xe phải giật mình.

1.700 km, không đọng lại nhiều những con số hay thông số của VF 9. Tôi chỉ nhớ cảm giác yên tâm khi lái xe trong đêm, chở cả gia đình ngủ say phía sau. Nhớ khoảnh khắc đổ đèo Sơn Trà, tự hỏi liệu mình có đang kiểm soát được. Nhớ cái nhịp nhỏ phải học lại ở từng nút bấm, như học lại một thói quen mới.
Có lẽ đó chính là điều một chiếc xe tốt nên làm: không cần hoàn hảo, chỉ cần đủ đáng tin để người cầm lái không phải một mình gánh hết nỗi lo trên vai.
Một chi tiết ngoài lề, không liên quan gì đến 1.700 km vừa kể: ai đang cân nhắc một chiếc VF 9 có thể để ý thêm kênh Kinh doanh O2O, hiện đang cộng thêm một khoản ưu đãi gần 27 triệu đồng vào chi phí lăn bánh, tách biệt với chính sách trợ giá chuyển đổi xanh sẵn có. Không phải thứ khiến chuyến đi này đáng nhớ hơn, nhưng đủ để ghi chú lại cho ai đang tính toán con số cuối cùng.




