Wonderfruit 2025 là năm thứ 10 liên tiếp lễ hội âm nhạc này được tổ chức và là năm thứ 3 có sự kết hợp với Defender với vai trò đưa đón các khách mời đặc biệt.
Nếu bạn nghĩ những gì gắn liền với Land Rover hay Defender là sang xịn mịn thì bạn đã nhầm, hoặc chí ít là rất thiếu sót. Tinh thần tự do, sống không cần khuôn khổ, luôn muốn khám phá, vượt qua mọi giới hạn địa hình của những cá tính độc đáo và không ngại thử thách bản thân, thậm chí đôi khi có chút "bụi bặm" và độc lập mới là những gì khắc họa lên chân dung chủ xe Defender.
Và đó chính xác là những gì tôi cảm nhận được sau chuyến công tác Thái Lan vừa qua khi tham dự Wonderfruit 2025.

Wonderfruit được tổ chức ở một khu hồ nằm rất xa trung tâm, cách Bangkok hơn 2 tiếng di chuyển bằng xe hơi. Càng rời xa khu đô thị, cảnh quan xung quanh càng thay đổi rõ rệt. Những con đường đông đúc dần được thay thế bằng những lối đi vắng vẻ. Từng hàng cây xanh trồng theo đúng tỷ lệ, đúng khuôn mẫu dần thưa thớt, đẩy cái không khí ngột ngạt của đô thị và đưa tôi dần rời khỏi nhịp sống quen thuộc để bước vào một không gian hoàn toàn khác. Ở đó chậm hơn, yên ả hơn và gần với thiên nhiên hơn - nơi có cây cối không theo chuẩn dài rộng nào nhưng đủ sức tạo nên vẻ đẹp của sự nguyên bản.
Nơi lưu trú tại Wonderfruit không phải khách sạn hay resort. Tất cả mọi người đều ngủ trong lều, giữa một không gian mở với cây cối, thảm cỏ, rừng núi và mặt hồ bao quanh. Tại Wonderfruit, không gian là thứ có nhiều nhất, hồ nước cũng có tới 5 cái bao quanh, nhưng lại không có phòng kín, không có nước nóng, không có những tiện nghi thường thấy. Thậm chí, BTC cũng không lắp đặt mạng wifi. Nghe qua thì có vẻ bất tiện, thậm chí là “khó ở” với những ai đã quen với cuộc sống hiện đại. Nhưng khi thực sự ở trong không gian đó, tôi mới nhận ra sự thiếu thốn này lại chính là điều khiến trải nghiệm trở nên đáng nhớ.

Khi không có wifi, điện thoại tự nhiên trở nên ít quan trọng hơn. Không còn thói quen mở máy lên để kiểm tra thông báo, trả lời tin nhắn hay lướt mạng xã hội một cách vô thức. Trong suốt 5 ngày tại đây, tôi thấy mọi người rất ít cầm điện thoại hay máy tính, họ nói chuyện với nhau nhiều hơn, quan sát xung quanh nhiều hơn và dành thời gian cho chính mình nhiều hơn. Những khoảnh khắc rất đơn giản như ngồi trên thảm cỏ, nhìn mặt hồ, ngắm hoàng hôn/bình minh, nghe tiếng gió thổi qua tán cây xen kẽ âm nhạc lại trở nên rất “đã” theo một cách rất khó diễn tả.
Wonderfruit không chỉ là một lễ hội âm nhạc. Ở đây có rất nhiều hoạt động xoay quanh sức khỏe thể chất và tinh thần. Từ thiền, yoga, các môn thể thao nhẹ, cho đến những workshop nhỏ như làm đồ thủ công, nấu ăn, hay tìm hiểu về lối sống bền vững. Mỗi hoạt động đều được thiết kế theo cách chậm rãi, không vội vàng, không áp lực. Không ai ép buộc ai phải tham gia, mọi thứ diễn ra rất tự nhiên, đúng tinh thần “ai thích gì thì làm nấy”.



Một trong những trải nghiệm mình nhớ nhất ở Wonderfruit chính là ngồi thiền. Buổi thiền diễn ra giữa thiên nhiên, không sân khấu, không hiệu ứng ánh sáng, không nhạc lớn. Chỉ có mọi người ngồi yên, nhắm mắt lại và tập trung vào hơi thở của mình. Xung quanh là tiếng gió, tiếng lá cây xào xạc, đôi khi là tiếng chim hay những âm thanh rất nhỏ từ thiên nhiên. Trong khoảnh khắc đó, đầu óc tôi lần đầu tiên sau một thời gian dài trở nên thật sự tĩnh lặng. Không suy nghĩ nhiều, không lo xa, không bị kéo đi bởi những việc chưa làm xong. Chỉ đơn giản là ở đó, trong hiện tại.
Có lẽ chính sự tách biệt khỏi thế giới bên ngoài đã khiến những cảm xúc này trở nên rõ ràng hơn. Khi không bị bao quanh bởi thông tin, thông báo và lịch trình dày đặc, tôi có cơ hội nhìn lại bản thân nhiều hơn. Những suy nghĩ, những áp lực hay những “buồn buồn” thường ngày dường như được đặt sang một bên. Thay vào đó là cảm giác nhẹ nhõm, thư giãn và dễ chịu mà chúng ta rất khó tìm thấy trong cuộc sống hàng ngày.
Và khi nhìn tổng thể, tôi nhận ra tinh thần của Wonderfruit và tinh thần của Defender có rất nhiều điểm giao nhau. Đó không chỉ là chuyện đi vào rừng, vượt địa hình hay khám phá những nơi xa xôi. Quan trọng hơn, đó là tinh thần dám rời khỏi vùng an toàn, dám tạm ngắt kết nối với thế giới quen thuộc để tìm lại sự cân bằng bên trong. Hoang dã ở đây không phải là ồn ào hay dữ dội, mà là nguyên bản, tự nhiên và chân thật.

Chuyến đi này không mang lại cho tôi những bức ảnh check-in hào nhoáng hay những trải nghiệm “wow” theo kiểu thường thấy. Thậm chí ban đầu tôi tưởng rằng, khi tới đây sẽ có những sa hình lái thử Defender off-road rất “đã”. Nhưng BTC cho biết năm nay họ không tổ chức vì lý do an toàn cũng như những yếu tố khách quan xung quanh.
Nhưng đổi lại, nó mang đến những khoảnh khắc rất thật, rất đời và rất sâu. Một vài ngày sống giữa thiên nhiên, ngủ trong lều, không wifi, không vội vã đủ để tôi nhận ra rằng đôi khi, thứ chúng ta cần không phải là đi xa hơn, mà là chậm lại và quay về với chính mình. Nói cách khác, chuyến đi này tôi không trải nghiệm xe Defender, mà tôi trải nghiệm lối sống thiên nhiên, hoang dã của Defender luôn đại diện.
Wonderfruit không phải là nơi để chạy trốn khỏi thế giới, mà là nơi để tạm dừng. Tạm dừng để hít thở sâu hơn, để lắng nghe nhiều hơn, và để nhớ rằng giữa nhịp sống hiện đại đầy bận rộn, chúng ta vẫn luôn cần những khoảng lặng như thế.
