'Mua ô tô để gia đình thoải mái và có nơi che nắng che mưa, nhưng sự thật khiến tôi cảm thấy áp lực nhiều hơn'
Nếu có ai hỏi lý do ngày đó tôi quyết tâm vác về một chiếc ô tô, tôi sẽ chẳng ngần ngại mà trả lời ngay: tất cả là vì vợ con.
Đàn ông mà, chẳng ai đành lòng nhìn cảnh người yêu thương nhất phải co quắp che chắn dưới những cơn mưa rào bất chợt, hay mặt mũi lem luốc khói bụi giữa cái nắng gắt quay đắt của đường phố. Tôi muốn chiếc xe như một ngôi nhà di động nhỏ, bao bọc lấy gia đình mình trước những rủi ro rình rập trên đường.
Nhưng ở một góc khác, tôi biết sâu thẳm bên trong mình vẫn có phần sĩ diện. Cái sĩ diện rất đời của một người đàn ông muốn chứng minh rằng mình đã chèo chống tốt, đã lo được cho gia đình một cuộc sống đàng hoàng, có tấm có món với người đời.

Thế nhưng, bước sang năm 2026, khi cái ngông nghênh ban đầu qua đi, giấc mơ che nắng che mưa ấy bắt đầu hiện nguyên hình là một gánh nặng tài chính đè nặng lên vai. Có những đêm nằm, tôi mới giật mình nghĩ đến viễn cảnh gia đình có thể "móm" nếu không cẩn thận mỗi khi ra đường hoặc vì chi phí duy trì chiếc xe này.
Áp lực đầu tiên và cũng là thứ làm tôi ám ảnh nhất chính là những quy định xử phạt khắt khe theo Nghị định 168. Các mức phạt giờ đây cao đến mức nghiệt ngã. Nhìn vào bảng phạt mà tay chân run lẩy bẩy như chỉ cần một phút lơ đễnh, một nhịp phanh không kịp để trót vượt đèn đỏ thôi là bay ngay 20 đến 22 triệu đồng, chưa kể bị gọt mất 4 điểm trên bằng lái. Mất đứt hai tháng tiền sinh hoạt của cả nhà chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Đau đớn ở chỗ, mình có cẩn thận đến mấy thì giao thông ngoài đường vẫn là một mớ hỗn độn. Xe máy tạt đầu đột ngột, xe phía trước phanh gấp không báo trước, hay đèn hiệu không rõ ràng... chỉ cần một tình huống bất ngờ là mình tự dưng bị đẩy vào thế vi phạm, cầm chắc cái án phạt đắt đỏ trên tay.
Chưa hết, mỗi lần đưa cả nhà đi chơi xa hay có việc chạy lên cao tốc lại là một lần tim đập chân run vì lỗi không giữ khoảng cách an toàn. Theo luật mới, chỉ cần chạy từ 60 km/h trở lên mà không duy trì đúng cự ly tối thiểu quy định với xe đi trước là đã dính phạt ngay 4 đến 6 triệu đồng, kèm trừ 2 điểm bằng lái. Nói thì dễ, nhưng thực tế lái xe trên cao tốc ở Việt Nam mới thấy cái eo hẹp. Mình đã chủ động nới khoảng cách ra vài chục mét cho an toàn, thì y như rằng ngay lập tức có xe khác lách sang, "điền vào chỗ trống" trước mũi xe mình. Thành ra muốn giữ đúng khoảng cách chuẩn để không bị phạt thì cứ phải rà phanh tụt lại liên tục, vừa ức chế, vừa nguy hiểm, mà ranh giới giữa việc "đi đúng luật" với "bị ăn biên bản" nó mong manh đến mức phát sợ.

Mà đâu chỉ có tiền phạt, chi phí nuôi xe hàng ngày mới là thứ gặm nhấm kinh tế gia đình một cách bền bỉ và tàn nhẫn nhất. Giá xăng cứ đến kỳ điều chỉnh lại rủ nhau tăng vọt, mỗi lần nhìn kim xăng tụt là một lần xót ruột. Ô tô trên đường giờ nhiều vô kể, thói quen đi lại tưởng là tiện nghi hóa ra lại là bài kiểm tra độ kiên nhẫn. Tắc đường từ sáng sớm đến chiều muộn, xe nhích từng mét một trong vô vọng, nhìn đồng hồ báo tiêu hao nhiên liệu mà lòng đau như cắt.
Rồi đến chuyện tìm bãi đỗ xe — một cuộc chiến nghẹt thở đúng nghĩa. Ô tô bùng nổ khiến các bãi gửi rơi vào cảnh cháy chỗ liên tục. Khi cầu vượt xa cung, các chủ bãi nghiễm nhiên nắm đằng chuôi. Họ đôn giá lên từng tháng, áp dụng thẳng tay cái luật ai trả cao nhất thì được giữ chỗ. Tiền gửi xe từ một khoản chi phụ, giờ ngang nhiên chiếm một khúc ngân sách lớn, cắt bớt cả tiền sữa của con, tiền đi chợ của vợ.

Sĩ diện thì dễ, nhưng cái giá phải trả để duy trì nó thì lại quá dai dẳng. Từ một quyết định xuất phát từ tình yêu thương và một chút hãnh tiến cá nhân, chiếc ô tô giờ như một "ông bố dượng" khó tính trong nhà, lúc nào cũng chực chờ rút cạn ví tiền. Bỏ thì thương mà vương thì tội, ôm chiếc xe trong thời điểm này thực sự là một trải nghiệm chua chát, nơi cái giá của sự an toàn và sĩ diện đang vắt kiệt từng giọt mồ hôi của người làm trụ cột gia đình.
