(AutoPro)- Dù phong trào chơi mô-tô và xe máy trong 2 năm gần đây phát triển mạnh mẽ hơn hẳn tại Việt Nam, Café Racer có lẽ vẫn còn là điều lạ lẫm với nhiều người trong chúng ta.
Khởi nguồn của 1 cái tên:
Café racer không chỉ là tên của một loại xe, nó là phần hồn của dòng xe ấy. Cái tên này được dùng để chỉ luôn cả 1 lối chơi xe, với nhiều nét văn hóa, hành vi đặc trưng, và chỉ cả những tín đồ của nó.
Ban đầu, những chiếc xe này mang tên “caff racer”. Cả 2 từ caff racer và café racer đều bắt nguồn từ Anh quốc những năm 60, trong đời sống của những nhóm theo phương châm “phản văn hóa” (counter-culture), mang tên Rockers hay Ton Up Club. “Phản văn hóa”, với họ, đơn giản chỉ là đi ngược lại sự ngột ngạt của đời sống công nghiệp.
Họ là những thanh niên trẻ, cuồng nhiệt với những ngày đầu của Rock ‘n Roll. Phong cách sống gắn liền với kiểu chủ nghĩa “phản văn hóa” này thể hiện trên những chiếc xe tốc độ cao, dáng vẻ khác biệt cùng những quán café trên những con đường cao tốc mới xây vắng vẻ, điểm dừng chân thường xuyên của những tay ưa xê dịch này.
Những chuyến du ngoạn đường dài đó đòi hỏi những chiếc xe có tốc độ trên 160 km/h. Cái tên “Ton Up Club” bắt nguồn từ nhu cầu đó, với Ton là từ lóng để chỉ tốc độ 100 dặm/h (160 km/h). Và từ đây, một kiểu đua đường phố độc đáo ra đời. Với những chiếc xe có tốc độ cao, họ đua từ 1 quán café tới 1 điểm định trước, và quay lại trước khi một bài hát kết thúc trên máy hát. Cái tên café racer bắt nguồn từ đó.

Những chiếc xe:
Những chiếc café racer được tạo ra cho tốc độ và độ tin cậy, bám đường chứ không phải tiện nghi thoải mái. Phần thân vỏ và hệ thống điều khiển thường bắt chước những chiếc mô-tô Grand Prix thời đó. Bạn hẳn sẽ ngạc nhiên khi thấy những chiếc xe cũ kĩ này có những nguyên tắc cấu tạo chả khác gì những chiếc sportbike thời nay.
Chúng thường có bình xăng thon dài và chỗ ngồi nhỏ, lùi về phía sau. Một đặc trưng khác là tay lái thấp, hẹp để điều khiển chính xác hơn ở tốc độ cao cũng như cho phép tay đua núp gió bởi kính núp gió rộng không tồn tại trên những chiếc xe thời đó. Và tất nhiên, chỗ để chân và các cần điều khiển số, phanh sau cũng đặt lùi về phía sau. Nói đơn giản, chúng thực sự có vị trí như chiếc race replica Desmosedici RR ngày nay, nhưng hoàn toàn tạo ra từ bàn tay của những tay chơi mô tô.

Những chiếc café racer luôn toát ra vẻ thực dụng, trần trụi. Chúng hơn hẳn những chiếc xe thời đó về khía cạnh chinh phục mặt đường. Một trong những chiếc xe đặc trưng nhất của dòng xe này trong thời hoàng kim của nó là chiếc xe chế tạo thủ công như Triumph Bonneville hoặc dựa trên bộ khung Featherbed (đệm lông chim) của Norton. Rất nhiều người tự làm ra xe cho riêng mình bằng cách lắp động cơ của các hãng khác lên bộ khung được ưa chuộng này.
Một trong những cuộc đua khá nổi tiếng được “lịch sử đường phố” ghi lại với thời gian khoảng hơn 2 phút (1 bài hát) cho đoạn đường 3 dặm (khoảng 4.82 km). Với những chiếc xe của thập kỉ 60, 70, quả thực là 1 thách thức khá “xương” khi phải đạt vận tốc trung bình khoảng 135-144 km/h.