Tôi thà say xe giường nằm còn hơn 'say sẩm mặt mày' vì giấy báo phạt nguội khi lái xe trên cao tốc
Chấp nhận bỏ ngỏ chiếc xế hộp ở nhà dịp Quốc khánh, tôi chọn xe khách như một cách để trốn tránh nỗi ám ảnh mang tên "phạt nguội" trên cao tốc.
Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9 năm nay, gia đình tôi có một quyết định khiến nhiều bạn bè và đồng nghiệp ngạc nhiên: Cất chiếc ô tô gia đình ở nhà và đặt vé xe khách giường nằm để về quê.
Có người hỏi vui rằng, đi xe khách chen chúc dịp lễ không sợ say xe à? Thú thật, ở độ tuổi này, tôi thà chịu đựng cảm giác say xe giường nằm một chút, còn hơn là phải "say sẩm mặt mày" khi nhận những tờ giấy báo phạt nguội sau mỗi lần cầm lái trên cao tốc.

Hàng loạt quy định mới liên quan đến cao tốc được triển khai tại Việt Nam. Ảnh minh họa: Sưu tầm
Sự bức xúc và mệt mỏi của tôi không xuất phát từ việc lười biếng hay sợ đường sá xa xôi, mà đến từ hàng loạt quy định xử phạt giao thông mới được đưa ra liên tục dạo gần đây, khiến những người lái xe lâu năm như tôi cảm thấy vô cùng ngột ngạt.
Hơn 20 năm cầm vô lăng và nỗi ám ảnh mang tên quy định mới
Là một người đã có hơn 20 năm cầm vô lăng, quãng đường tôi di chuyển từ Bắc chí Nam đến nay chắc chắn phải lên tới hàng trăm vạn km. Tôi đã tự mình trải nghiệm sự thay đổi của hạ tầng giao thông nước nhà, từ thời kỳ đường cao tốc còn là một thứ vô cùng xa xỉ, cho đến ngày hôm nay khi Việt Nam đã tự hào có hơn 1.500 km đường cao tốc xuyên suốt.
Không hề nói quá, nhưng trong suốt hai thập kỷ rong ruổi đó, tất cả các chuyến đi của tôi đều diễn ra an toàn, êm ái và thoải mái. Tôi hiểu chiếc xe của mình, hiểu con đường mình đi và luôn giữ sự tập trung cao độ để bảo vệ bản thân cũng như những người tham gia giao thông khác.
Thế nhưng, thời gian gần đây, tôi thực sự cảm thấy mệt mỏi trước hàng loạt quy định xử phạt mới liên tục được ban hành. Ban đầu là những thay đổi liên quan đến việc trẻ em phải có ghế ngồi phù hợp, sau đó là những quy định khắt khe về làn vượt trên cao tốc, và bây giờ, điều khiến tôi cảm thấy ức chế nhất chính là quy định xử phạt lỗi không giữ khoảng cách an toàn tối thiểu.
Việc siết chặt kỷ cương giao thông là cần thiết, nhưng cách áp dụng những quy chuẩn cứng nhắc với các chế tài dồn dập đang biến mỗi chuyến đi trở thành một gánh nặng tâm lý.

Giữ khoảng cách an toàn trên cao tốc giúp hạn chế tình trạng va chạm liên hoàn. Ảnh minh họa: Sưu tầm
Lái xe bằng kinh nghiệm hay bằng thước đo trên cao tốc?
Với kinh nghiệm hơn 20 năm thực chiến trên đường, thú thực tôi chưa từng phải nhẩm tính trong đầu xem mình đang cách chiếc xe phía trước chính xác là 50 mét, 70 mét hay 100 mét. Tất cả những phản xạ phanh, giữ khoảng cách hay vượt xe đều đã trở thành bản năng và kinh nghiệm nằm lòng của một người tài xế.
Và thực tế đã chứng minh, trong suốt thời gian đằng đẵng ấy, tôi vẫn luôn giữ vững tay lái an toàn, chưa từng xảy ra bất kỳ va chạm đáng tiếc nào với bất kỳ ai trên đường.
Bây giờ, khi hệ thống camera bắt đầu áp dụng xử phạt nặng với những xe không giữ đúng khoảng cách quy định, tôi cảm thấy sự tự tin và sự thoải mái của mình bị tước đoạt hoàn toàn. Nếu bắt buộc phải đi đúng từng mét theo khoảng cách quy định, có lẽ tôi không thể nào chạy xe một cách tự nhiên được nữa. Mắt vừa phải quan sát biển báo, chân chực chờ chân phanh, não bộ lại phải liên tục ước lượng khoảng cách với xe trước.
Đó là chưa kể đến một thực tế giao thông rất đặc trưng: Chỉ cần bạn dãn ra một chút để giữ đúng khoảng cách an toàn chuẩn chỉ, ngay lập tức sẽ có một chiếc xe khác điền vào chỗ trống, tạt đầu không thương tiếc. Khi đó, bản thân tôi lại phải giật mình xử lý rà phanh, giảm tốc độ để thiết lập lại khoảng cách an toàn với kẻ vừa tạt đầu mình.
Tôi cảm thấy việc tự tay cầm lái bước lên cao tốc lúc này trở nên mệt mỏi hơn bao giờ hết. Sự mệt mỏi ấy không đến từ việc sức khỏe đi xuống hay tuổi tác cản trở, mà đến từ trạng thái tâm lý luôn nơm nớp lo sợ mình vi phạm. Ta sợ một ngày đẹp trời, phát hiện mình dính án phạt nguội từ một hệ thống camera không hiểu hết các tình huống trên đường.
Chính vì vậy, dịp lễ 2/9 này, tôi chọn đi xe khách về quê dù ô tô riêng vẫn đang nằm trong gara. Không phải vì tôi không còn thích lái xe nữa, mà đơn giản vì tôi muốn giữ cho đầu óc mình được thảnh thơi trọn vẹn trong kỳ nghỉ. Tôi không muốn phải đánh đổi sự bình yên bằng nỗi lo nơm nớp chờ đợi những tờ giấy báo phạt nguội rơi xuống từ trên đường cao tốc.
