Tôi vẫn nhớ rõ cảm giác ký vào tờ hợp đồng vay ngân hàng để mua chiếc xe đầu tiên của đời mình, năm tôi 27 tuổi: tay hơi run, không phải vì số tiền, mà vì lần đầu tiên trong đời tôi ký một thứ mà không ai có thể gánh hộ nếu tôi làm sai.

Trước đó, mọi phương tiện tôi từng đi đều là "đồ được cho". Chiếc xe đạp hồi cấp hai là quà sinh nhật của bố. Chiếc xe máy hồi đại học là bố mẹ mua đứt, tôi chỉ việc đổ xăng. Thậm chí khi đi làm rồi, có lần xe máy hỏng, tôi vẫn theo phản xạ cũ: gọi điện cho bố hỏi "chỗ nào sửa xe uy tín không bố ơi", như thể mọi vấn đề liên quan đến xe cộ đương nhiên là việc của người khác, chỉ cần mình lên tiếng.

img

Chiếc sedan đầu tiên được mua bằng tiền tiết kiệm và khoản vay trả góp. Ảnh: Bảo Lâm

Rồi năm đó tôi quyết định mua ô tô. Không phải vì cần thiết lắm (đi làm gần, đi chơi có xe máy vẫn ổn), mà vì tôi muốn tự tay hoàn thành một cột mốc mà không cần ai đứng sau đỡ lưng. Tôi chọn một chiếc sedan cỡ nhỏ, đủ dùng, giá vừa với khoản tiết kiệm ba năm cộng thêm một khoản vay trả góp bốn năm. Ngày nhận xe, bố tôi ra tận nơi, đi vòng quanh xe ngắm nghía, gật gù bảo "được đấy", rồi hỏi khẽ một câu khiến tôi nhớ mãi: "Trả góp bao lâu con?" Tôi đáp "bốn năm", ông chỉ ừ một tiếng, không khen không chê, nhưng tôi hiểu trong đầu ông đang tính: bốn năm tới, thằng con này sẽ sống khác đi.

Và ông tính đúng.

Chiếc xe đầu tiên và bài học tôi không ngờ tới

Tháng đầu tiên, tôi lái xe với tâm thế của một người đang mượn đồ nhà hàng xóm. Đỗ xe cách vạch kẻ nửa mét cũng xuống kiểm tra lại. Nghe một tiếng động lạ dưới gầm là tim đập nhanh hơn cả lúc thi cử. Có lần trầy nhẹ cản sau vì lùi ẩu, tôi mất ngủ gần cả tuần, không phải vì tiếc tiền sơn lại, chưa đến một triệu đồng, mà vì cảm giác "mình vừa làm hỏng một phần thành quả của chính mình". Cảm giác đó lạ lắm. Ngày trước làm hỏng xe của bố mẹ, tôi áy náy vì sợ bị mắng. Nhưng lần này chẳng ai mắng cả, tôi tự dằn vặt mình nhiều hơn bất kỳ ai có thể dằn vặt tôi.

Vì vậy, tôi nghĩ đó chính là bài học đầu tiên: trưởng thành không phải là lúc không còn ai quản mình nữa, mà là lúc mình bắt đầu tự quản mình nghiêm hơn cả người khác từng làm.

img

Chủ xe tự chăm sóc chiếc ô tô đầu tiên sau khi mua. Ảnh: Bảo Lâm Chủ xe tự chăm sóc chiếc ô tô đầu tiên sau khi mua. Ảnh: Bảo Lâm

Bài học thứ hai đến chậm hơn, vào khoảng tháng thứ tám, khi khoản trả góp bắt đầu trùng với một tháng công ty cắt giảm thưởng. Lần đầu tiên tôi ngồi tính lại chi tiêu cả tháng chỉ để chắc chắn khoản trả ngân hàng không bị trễ. Tuy không hoảng loạn, nhưng đó là một cảm giác rất mới: tiền bạc không còn là con số trừu tượng trong tài khoản, mà đã gắn với một vật cụ thể đang đậu ngoài sân, với bốn cái bánh và một cái tên trên cà vẹt là tên tôi. Nhờ vậy, tôi hiểu ra vì sao người lớn hay nói "có trách nhiệm rồi mới chín chắn được". Hoá ra chín chắn không đến từ tuổi tác, mà đến từ việc có một thứ bắt mình phải lên kế hoạch cho bốn năm sau, thay vì sống qua ngày như trước.

Sau đó, khoảnh khắc tôi nhớ nhất không phải lúc khó khăn, mà là một buổi chiều rất bình thường, khi tôi lái xe đưa bố mẹ về quê giỗ ông. Xe chạy qua đúng đoạn đường ngày xưa bố từng chở tôi đi học bằng xe máy, mưa gió che chung một áo mưa. Lúc đó tôi liếc gương chiếu hậu, thấy bố ngồi ghế sau, tay vịn thành cửa, mắt nhìn ra ngoài đường một cách thảnh thơi hiếm thấy, không phải kiểu thảnh thơi của người đi chơi, mà là kiểu thảnh thơi của người lần đầu được ngồi yên, để con mình lo phần đường xá. Tôi không nói gì, ông cũng không nói gì, nhưng tôi biết cả hai đều đang nghĩ về cùng một điều: vai trò đã đổi.

img

Chiếc ô tô trở thành trách nhiệm tài chính của chủ xe. Ảnh: Bảo Lâm

Sau này có người hỏi tôi, mua ô tô có phải cột mốc trưởng thành không, hay chỉ là chuyện tài chính. Tôi nghĩ mãi mới trả lời được. Chiếc xe tự nó không làm ai trưởng thành cả. Nhưng chính việc tự mình chọn nó, tự mình trả tiền cho nó, tự mình chịu trách nhiệm với từng vết xước, từng kỳ hạn ngân hàng của nó, đó mới là một dạng bài tập trưởng thành mà không ai bắt tôi phải làm, và cũng không ai làm hộ được nếu tôi chọn né.

Khi chiếc xe đầu tiên trở thành điều bình thường

Bốn năm trả góp rồi cũng qua. Ngày cầm tờ giấy tất toán khoản vay, tôi không thấy vui sướng bùng nổ như tưởng tượng, chỉ thấy nhẹ nhõm và một chút tự hào lặng lẽ. Chiếc xe khi đó đã cũ hơn, vài vết xước cũ đã thành vết xước quen, không còn khiến tôi mất ngủ nữa. Nó không còn là "thành tựu" để khoe, mà đã trở thành một phần bình thường trong cuộc sống, giống hệt như cách người ta không còn nhắc đến việc mình biết đi xe đạp, vì đã đi thành thạo từ lâu.

Có lẽ đó mới là dấu hiệu thật sự của trưởng thành: không phải là khoảnh khắc bạn làm được một việc lớn, mà là lúc việc lớn đó lặng lẽ trở thành một phần bình thường của con người bạn, đến mức bạn quên mất rằng ngày xưa mình đã từng run tay khi ký cái hợp đồng đầu tiên.

Chiếc xe đầu tiên tôi mua bằng lương của chính mình, và bài học nó dạy tôi về trưởng thành - Ảnh 4.