Chris Harris là một phóng viên thửxe có uy tín người Anh, từng làm việc cho tạp chí xe hơiAutocar, và hiện tại là phóng viên tự do. Chris Harris đãcó một bài viết trên Jalopnik cáo buộc Ferrari không trungthực khi giao xe cho phóng viên chạy thử. Cụ thể, Ferrariđã cung cấp cho phóng viên những chiếc xe được nângcấp, không giống mẫu đem bán cho khách hàng, nhằm đạtkết quả cao hơn để đánh bóng hình ảnh trên báo chí.Chúng tôi xin lược dịch và chuyển đến các bạn nhữngnội dung chính trong bài viết mà Chris Harris cáo buộcFerrari.

Chris Harris viết bài viết phảnpháo Ferrari khi đã không còn ở cương vị một phóng viênthử xe của Autocar. Để lý giải cho việc tại sao anh lạiđưa ra bài viết này trong thời điểm hiện tại, Harristrần tình:

“Như tất cả mọi người, tôisẽ nhũn con chi chi trước Ferrari, bởi đó là hãng xe nổitiếng nhất và ai cũng đều muốn biết đến. Thử đưamột video bạn drift với chiếc Jaguar XKR lên youtube, 17người sẽ xem video của bạn. Nhưng nếu đó là mộtchiếc 430 Scuderia, lập tức 500 ngàn người sẽ vào xemvideo đó. Là một nhà báo, con số người xem lớn như vậykhiến bạn sẵn sàng chịu khổ chịu khó chấp nhận mọiyêu cầu của Ferrari. Tuy nhiên, tôi đã chán tất cảnhững điều đó. Tôi không quan tâm đến việc tôi cóthể không bao giờ được lái Ferrari nữa, nếu đổi lạitôi không còn phải làm việc với cỗ máy truyền thôngvốn dễ dàng bị Ferrari uốn nắn theo ý muốn của họ.”


Những cáo buộc của Harris đốivới Ferrari:

Ferrari “độ” xe dành cho báochí để đạt kết quả cao

Phần lớn nội dung bài viết củamình, Chris Harris cho rằng Ferrari đã cố tình giao cho phóngviên phiên bản độ để chạy thử nhằm đạt thông sốcao và giành thắng lợi trong các cuộc kiểm tra test sosánh với xe của đối thủ:


Mọi chuyện với tôi bắt đầutừ năm 2007, khi tôi nghe rằng Ferrari muốn biết cung đườngnào chúng tôi sẽ sử dụng để test chiếc xe 599 GTB chotạp chí Autocar. Sao họ lại muốn biết điều đó? Bởivì, theo như một thành viên của Autocar nói “Nhà máyFerrari sẽ cử một đội thử xe đến cung đường màchúng tôi chọn để xem xét xem họ có thể tối ưu hóanhững gì ở chiếc xe để có kết quả vận hành tốtnhất.” Họ sẽ mang xe đến chạy thử trước cả ngày,trở về nhà máy sửa chữa nâng cấp lại chiếc xe, rồilại quay lại chạy thử lần nữa cho tới khi kết quảthật mỹ mãn. Lúc đó, họ sẽ cho chúng tôi mượn chiếcFerrari đã qua “xử lý” này, còn chúng tôi thì cứ nghĩrằng đó là chiếc xe bản tiêu chuẩn.

Khi chúng tôi test hai chiếcModena, một là xe dành cho báo chí do Ferrari cung cấp, mộtlà xe của khách hàng, chúng tôi nhận thấy rằng xe củahãng chạy nhanh hơn 2 giây khi tăng tốc lên 100 mph. Bạncó thể nghĩ rằng “xe nhà máy thì bảo dưỡng tốthơn”, nhưng rõ ràng xe báo chí của Ferrari quá nhanh vàâm thanh như một chiếc xe dành cho Schumacher chứ khôngphải xe đường phố nữa.


Ferrari không bao giờ công nhậnhọ đã độ lại tất cả xe dành cho báo chí chạy thử,nhưng luôn giao cho báo giới 2 chiếc xe “độ” khác nhaucho mỗi cung đường test: một dành cho test đường thẳng,một dành cho thử vận hành. Trong các ngành công nghiệpkhác, không thể có chuyện đó xảy ra. Chuyện đó làkhông trung thực, tuy nhiên, các phóng viên không dám nói,bởi họ sợ sẽ chẳng còn được mời đến lái thửcác mẫu Ferrari mới nữa.

Khi chúng tôi sử dụng một chiếc430 Scuderia của một chủ xe để chạy thử, thay vì mượnhãng, chiếc xe này nhanh chóng bị đánh bại bởi GT2 hayLamborghini 560-4 khi đua tốc độ trên đường thẳng. Ấyvậy mà tất cả các kết quả test “chính thống” vớixe dành cho báo chí đều thể hiện kết quả rằng 430Scud còn nhanh hơn cả sao chổi Halley. Khi đọc được điềunày, có lẽ mọi khách hàng bỏ tiền ra mua Ferrari đềucó cảm giác mình bị lừa.


Ferrari luôn muốn kiểm soáttruyền thông

Ngoài cáo buộc Ferrari độ xe,Harris còn cho rằng, Ferrari muốn thao túng truyền thông và“bịt miệng” nhà báo bằng nhiều cách khác nhau:


Thật buồn phải nói thật vớicác bạn rằng, niềm vui được cầm lái một chiếcFerrari luôn luôn đi kèm với sự khó chịu khi làm việcvới họ. Với Ferrari, muốn làm việc với họ, phải chơitheo luật của họ. Ngoài những thủ tục loằng ngoằngkhi cho phóng viên mượn xe lái thử, Ferrari còn “cấm”phóng viên không được lái bất cứ mẫu Ferrari đườngphố nào mà không có sự cho phép của nhà máy. Tức là,nếu tôi muốn mượn một chiếc Ferrari của anh bạn tôilái thử vào ngày mai, tôi sẽ phải gọi điện xin phéphọ. Liệu họ có đồng ý không? Câu trả lời là không.Vì sao?đơn giản, vì họ cho rằng chiếc xe “không rõnguồn gốc”, nói cách khác là không được độ lạidành riêng cho báo chí chạy thử.

Cá nhân tôi từng gặp nhiều rắcrối khi sử dụng xe Ferrari của một chủ xe độc lập đểtest so sánh. Khi tôi làm bài so sánh 458 với GT3 RS và 599GTO với GT2 RS, họ đã liên tục can thiệp vào. Ferrari tinrằng họ có thể kiểm soát mọi khía cạnh của truyềnthông.


Chiến lược của Ferrari là sailầm:

Chris Harris cho rằng, chiến lượctruyền thông đó là một sai lầm của Ferrari, và nó khôngđáng với chính sản phẩm của họ. Ferrari có nhữngchiếc xe thực sự tốt, nhưng cách làm của họ gây phảncảm:


Điều Ferrari đơn giản không thểnhận ra là chiến lược của họ nhằm giành chiến thắngtrong bất kỳ cuộc thử nghiệm nào, với bất kỳ giánào, là hoàn toàn phản tác dụng. Điều đó, hơn thếnữa, còn hạ thấp công sức của các kỹ sư của họ.Chiến thắng của một chiếc 458 còn gì là danh giá, nếunhư nó được cả một đội ngũ nhân viên bỏ ra vàingày để thử nghiệm trước, về nâng cấp lại chiếcxe, rồi mới cho phóng viên chạy thử. Một khi bạn biếtrằng cả một đội hình kỹ sư hỗ trợ đằng sau chiếc458 để có được kết quả thống kê long lanh trên báochí, hào quang sẽ nhanh chóng tuột khỏi nó. Việc quá cầukỳ trong chuẩn bị này càng trở nên kệch cỡm khi sosánh với cách hành xử của các nhà sản xuất khác. Khicho phóng viên thử xe, họ đơn giản giao xe, cùng một lờinhắc lịch sự rằng hãy lái xe cẩn trọng, và giao trảxe 1 tuần sau đó.

Rõ ràng danh tiếng của Ferrari sẽbị tổn hại bởi chính sự cẩn trọng quá mức của họ.