So với những đường đua khác trong suốt hành trình F1 2010, Monaco GP vừa là thiên đường nhưng cũng hiển hiện nhiều mối nguy hiểm nhất cho các tay đua.
Giải đua F1 diễn ra tại Monaco GP luôn tạo cho các tay đua nhiều phấn khích bởi sức “khiêu gợi” của nó. Có thể nói đây là đường đua thuộc hàng sang trọng nhất tại F1 hàng năm.
Đường đua Monaco có lịch sử khá lâu đời, nó chính thức được sử dụng vào năm 1929. Đến năm 1950, đường đua Monaco chính thức trở thành một phần của giải vô địch thế giới F1. Chiều dài một vòng đua: 3,34 km, số vòng đua: 78, tốc độ tối đa: 305 km/giờ, sức chứa tối đa: 120.000 người, kỷ lục chạy một vòng nhanh nhất: 1 phút 15,842 giây của Michael Schumacher (Ferrari F1) năm 2004.
Bên cạnh đó, đường đua này luôn là cái tên đầu tiên được nhắc đến đầu tiên tại F1 là bởi mỗi cuộc đua nơi đây là một dịp hội hè đình đám của hàng loạt các ngôi sao thể thao. Không chỉ là những cái tên đến đình đám đến từ các đội đua mà còn rất nhiều sự góp mặt của các ngôi sao trong làng giải trí như diễn viên, ca sĩ…
Với vẻ ngoài hào nhoáng đó, rất nhiều người khi đến với Monaco GP đã nhận xét rằng đây là nơi nghỉ dưỡng cho các đội đua F1 hơn là một đường đua thực thụ. Tuy nhiên, nếu chỉ có như vậy thì Monaco GP không hẳn đã trở thành một thiên đường của F1.
Đằng sau những hào quang chói lòa và cảnh đẹp như trên thiên đường đó, Monaco GP luôn là thách thức lớn nhất của các tay đua vì đường đua tại đây thuộc hàng cực khó và có thiết kế trúc trắc, rất khó có thể đi được ở tốc độ cao.
Sau khi xuất phát, các tay đua gặp chỗ ngoặt đầu tiên Sainte Dévote. Đường chạy dần lên cao tới vị trí khúc cua Casino, từ đó, nó bắt đầu dốc xuống cho tới lối rẽ sang phải Mirabeau, chạy qua nhà ga cổ Monte-Carlo tại khúc cua Loews, nơi có khách sạn cùng tên. Sau khu Portier nối với biển, các tay đua phải chui qua một đoạn đường hầm rồi tới một đoạn đường chữ chi, nằm rất gần với cảng. Sau đó lối đi rẽ sang trái ở khúc cua mang tên Tabac, đến khu Piscine và một chỗ ngoặt rất gấp Rascasse ở bên phải. Cuối cùng, đoàn đua sẽ chạy qua khu vực bố trí khán đài chính trước khi về đích.
Ngoài ra, cũng cần phải nói thêm rằng, Monaco GP cũng là một trong những đường đua xảy ra nhiều tai nạn nhất.
Đầu tiên là năm 1952, trong cuộc đua xe hơi thể thao, ngôi sao F1 54 tuổi - Luigi Fagioli - gặp tai nạn, bị thương nặng và sau đó qua đời.
Năm 1955, chiếc xe của Alberto Ascari bay từ trên đường xuống dưới cảng. Tay đua người Italy bình an vô sự nhưng chỉ 4 ngày sau, anh tử nạn khi đang chạy thử một chiếc xe ôtô thể thao ở đường đua Monza.
Năm 1956, xe của Stirling Moss cùng 2 đồng hương người Anh - Mike Hawthorn và Peter Collins - gãy nát khi húc vào nhau.
Đến năm 1980, một tai nạn khác cũng không kém phần “long trọng” khiến những người hâm mộ giải đua này hẳn không thể quên hình ảnh chiếc xe Derek Daly bay vòng qua đầu các đối thủ, khiến cho 3 tay đua khác bị loại vì trở thành nạn nhân của cú hạ cánh tại khúc cua Sainte Dévote.
Năm 1994, tại đoạn đường chữ chi, tay đua trẻ Karl Wendlinger cũng sớm phải giã từ sự nghiệp vì gặp phải một chấn thương khá nặng ở đầu.
Như vậy, có thể nói nếu nhìn bề ngoài Monaco GP là một đường đua rất đẹp nhưng trên thực tế thì không hề như vậy. Để giành được chiến thắng tại đây không hề dễ dàng chút nào. Ưu tiên giành được Pole chính là bước đà quan trọng nhất để giành chiến thắng trên bục Podium tại đường đua này. Do đó, vào ngày đua phân hạng sẽ diễn ra vào ngày mai, chắc chắn sẽ có những cuộc tranh giành nảy lửa để giành được Pole.