Tôi lớn tuổi nhưng thoảng cũng ham chơi và chả thích Tết tẹo nào.
Vì chẳng chuẩn bị trước nên cả bọn quyết định cứ gặp đường nào là đi đường ấy! Thú tiêu dao tháng ngày là vậy – cái lý của chúng tôi.
Ngày 1. Chạy từ Hn lên Tuyên Quang. Theo dự tính, gần đến Thái Nguyên chúng tôi sẽ đi tắt sang Đại Từ, nhưng trời tối mà đi offroad thì chẳng còn thi vị. Thế nên, bỏ. Thẳng lên Thái Nguyên. Tới Thái Nguyên lúc đâu khoảng 9h. Chúng tôi ăn tối.
Muộn, quán chả còn gì ngoài phở nhúng và gà đồi thứ thiệt. Thứ phở nhúng ấy thực ra lại giống kiểu bánh đa quê kết hợp với bánh cuốn, ngộ lắm! Phải gọi là miếng phở mới phải vì nó dc thái to hơn kiểu phở truyền thống rất nhiều, thứ này chấm với thịt lợn băm và nước dùng thật nóng cộng ít hành hoa. Chậc, toát mồ hôi vì ngon!
10h30. Ăn uống bù khú rồi chúng tôi lên đường tới Tuyên Quang. Thái Nguyên - Tuyên Quang, đâu đó 80 hay 100 km. Lý ra qua Thái Nguyên phải rẽ trái chạy về Đại Từ theo đường 79, chuyện như pháo rang, vui chân ga nên xe qua ngã 3 lúc nào chẳng hay. Cứ mải miết chạy. Những địa danh có vẻ ko giống đg đi Tuyên Quang lắm: thị trấn Đú, xã Voi...vv vụt qua khung cửa loang loáng. Nói vậy chứ lúc thấy có vẻ ko giống đg Tuyên Quang thì đã thấy lù lù cái biển Bắc Kạn 40 km rồi. Nhầm đường!
Dừng xe hội ý. Tính toán một hồi, chúng tôi quyết định quay lại. Bù đắp vào quãng thời gian bị mất, tôi đành đi ga sát vát, chiếc Hilux bị vắt đến cạn lực, hú hét ầm ầm trong đêm tối. Chạy đêm vắng nên tốc độ cũng ổn, khoảng 12h30 thì tới Tuyên Quang.
Rẽ vào 1 quán cháo đêm. “Làm bát cháo thuốc ấu tẩu cho giãn xương”, bà chủ quán bảo. Gọi ấu tẩu nghe như thể “thuốc đông, thuốc nam” gì ấy, nhưng thực ra là thứ cháo nấu với củ của cỏ ấu - loại cỏ lá xanh như mạ nhưng lại có củ đen đúa như con rết mà trẻ nhỏ xưa hay đào bới để làm...thuốc. Ăn đăng đắng, là lạ, hơi khó ăn nên cũng chỉ xơi được nhõn một bát. Tìm chỗ nghỉ. Ngủ.
Hết ngày đầu tiên.
Ngày 2. Sáng dậy từ 6h30. Lạ thế, ở nhà ngủ “sưng mắt” đến 8h30 mới lồm cồm dậy ăn sáng rồi đi làm; ở đây, ngủ muộn, sì sục đến 2h mới ngủ mà 6h đã tỉnh như sáo. Thế mới hay, ở chốn núi rừng, rừng thiêng nước độc là thế mà bà con cứ khoẻ re, da cứ đỏ hồng nhìn phát thích – âu cũng là nhờ cái khí trong lành của trời đất chứ chả phải phép tiên gì.

Đường về Yên Minh chạy viền theo chân núi và một nhánh sông Lô thì phải, nom rất rất lãng mạn và khoáng hoạt – hình ảnh “dân phượt” luôn mong mỏi.

Quãng đường phong cảnh vừa đẹp vừa thách thức phải là quãng từ Yên Minh về Đồng Văn. Chính vậy, trong đoạn này tôi không nhắc đến huyện lị Yên Minh. Nhưng khổ nỗi, đi vạ vật rồi mải mê “tạt ngang, tạt ngửa” nên đến đoạn đường này trời xẩm tối rồi nên chả có ảnh nào ra hồn.
Đi cung này chợt nhớ “Tokyo drifts”. Nếu đạo diễn film này biết đường lên Hà Giang thì chắc dân máu me xe đã có “Hagiang drifts” mà xem rồi . Hơn nữa, logic mà nói, đường đẹp thế này, cua thắt ruột gan vào thế này, Hà Giang phải là nơi sản sinh ra những tay lái thượng thặng mới phải.
Hôm nay mùng 7 Tết rồi nhưng bà con dân tộc vẫn đi chơi Tết đầy đừơng. Đi nhiều đến độ bạn nữ đồng hành của chúng tôi cứ lẩm nhẩm một mình : “Hay họ đi Chợ tình nhỉ? Chắc bà con xuống Mèo Vạc, Chợ tình Khâu Vai. Mai xuống Mèo Vạc chơi thì hay”.
Khổ cái chợ tình Khâu Vai đâu tận 27/03 mới có thì phải. May, có một đám trai gái vẫy xe đi nhờ. Cho hết lên xe, hỏi ra mới biết là bà con cứ đi chơi lang thang vậy thôi, Tết mà. Ngay mấy cô cậu đi nhờ xe đây cũng cuốc bộ từ Yên Minh lên Đồng Văn chơi (45 km thôi). Chơi thế, các bạn Kinh không thể theo được các bạn Dao, bạn H’Mông rồi!
Trời tối. Đường quanh co, cua ngạt thở, tiếng nói chuyện trên xe thưa thớt dần rồi bỗng im bặt chỉ còn tiếng động cơ gầm gào mỗi khi xe thoát cua gắt. Chạy mải miết, mải miết. Nhiều trăm lần cua trái cua phải như thể chạy F1 ở Monaco - một cung ngập ngụa khoái cảm tốc độ. Thật thích!
Chạy đuờng này mới thấy xe dẫn động cầu sau thật thú. Chiếc Hilux máy dầu 2.4 có động cơ khá lỳ nhưng vào cung đường này chạy ra dáng lắm. Ôm cua chỉ già lái chút, chân ga mạnh hơn chút là drift – quả là thống khoái!
Đến Đồng Văn, chả thấy các em đi nhờ nói gì. Dừng xe, tôi hỏi: “Các em xuống đâu?”. Ko có trả lời. Chợt bạn tôi phát hiện ra sự bất thường: “Ôi, các em ấy say hết rồi!”. Cửa mở, các em bắn vọt ngay xuống vỉa hè mà xả mật xanh mật vàng...Thật tội. Chắc hẳn các em sẽ còn lầu bầu: “Giàng ôi, tưởng cái ô tô “con Kinh” nó thế nào, đi thế chả sướng bằng cưỡi ngựa”!