Quả thực, không thể không cúi đầu khâm phục trước sự so sánh dễ gây được thiện cảm, dễ đi vào lòng người, dễ “ép phê”, dễ mị dân nhất đối với dư luận này. Chiếc xe Lexus LS 430 năm nào của UBNDTP Hà Nội trị giá hơn 4 tỷ đồng hẳn sẽ chẳng trở thành tâm điểm của dư luận nếu không gắn liền với con số 3.000 con trâu.

 “Con trâu là đầu cơ nghiệp”, ở đây là những 3.000 đầu cơ nghiệp. Kinh hoàng! Chẳng có hình ảnh nào đắt giá hơn để hướng dư luận theo phía phán xét.

 Siêu xe: đệ nhất trang sức!

 Là sản phẩm thành công bậc nhất của nghệ thuật Marketing phương Tây, siêu xe là sản phẩm gắn liền với những giá trị cao cấp nhất, đặc biệt nhất, cá tính nhất, độc đáo nhất… mà người tiêu dùng có thể đem tới cho bản thân chỉ qua một thao tác đơn giản nhất: thanh toán tiền và đem xe về.

Người tiêu dùng có ý thức được những hành trang tinh thần đi kèm cùng siêu xe trị giá ngàn trâu không? Câu trả lời là có. Họ ý thức rất rõ về điều đó, và cũng mong muốn điều đó. Xưa nay những đại gia chưa bao giờ tiêu sai lấy một đồng. Nếu khối tài sản trị giá hàng ngàn con trâu ấy chỉ đem lại những điều phiền toái, đừng hòng nó có cơ hội đặt chân vào ngưỡng cửa đại gia.

Cưới siêu xe ngàn trâu về cũng giống như kết hôn với hoa hậu vậy. Nó khiến chủ nhân ông nổi bật lên trong hàng vạn người đàn ông bình thường khác chỉ dám rón rén cưới xe cỏ một trâu hay xe tàm tạm dăm chục trâu, vài trăm trâu.

 Và dư luận ở Việt Nam, nơi mối quan tâm về siêu xe chẳng hề kém cuồng nhiệt hơn bất cứ nơi nào trên thế giới, lúc nào cũng trầm trồ, xuýt xoa, dõi theo từng bước đi của siêu xe. Cứ 10 người đàn ông ở thành thị, cho là 5 người hỏi đến bà Dương Thị Bạch Diệp là ai thì không biết, nhưng chắc chắn sẽ phải có đến 7 người à lên khi nhắc đến chiếc Rolls-Royce trị giá 1,5 triệu USD, tương đương hàng chục ngàn con trâu.
 

img

Rồi cái tên Cường “dollar” nữa, hàng triệu người đàn ông Việt Nam có thể chưa một lần được diện kiến anh ta, nhưng có thể sẵn sàng vanh vách say sưa kể về những siêu xe ngàn trâu của doanh nhân này với sự ngưỡng mộ vô bờ bến.

Dưới bàn tay phù thủy của các nhà marketing, cộng với sự đam mê cơ khí cố hữu của đàn ông, những chiếc siêu xe ngàn trâu đi đến đâu là gây xôn xao đến đó. Phu quân của hoa hậu sánh vai cùng mỹ nhân trước hàng ngàn ánh mắt ngưỡng mộ pha lẫn ghen tỵ của mọi người cũng chỉ có được sự thống khoái đến thế mà thôi.
 
 

img

 
Siêu xe: thánh giá trên đồi Sọ!

Một hình ảnh rất nổi tiếng người ta hay dùng khi đề cập đến những hệ lụy con người phải gánh chịu cho những điều mình đã làm: Chúa vác thánh giá lên đồi Sọ rồi lại bị đóng đinh câu rút lên chính chiếc thánh giá ấy.

Vậy những chiếc siêu xe có phải là hình ảnh của cây thánh giá không? Có.

Khi siêu xe lăn bánh trên đường, chúng thu hút được sự bủa vây của dư luận lẫn phương tiện thông tin đại chúng như thế nào, thì đến khi có chuyện đáng tiếc xảy ra, chúng lại càng nhận được sự quan tâm hơn nhiều lần.

Siêu xe tự cổ như danh tướng. Bất hứa nhân gian kiến… bẹp đầu”. Chiếc Aston Martin chấn thương sọ não ở cạnh Hồ Gươm đã tạo nên một trường dư luận xót xa, tiếc nuối, buồn rầu và cả lẫn… hả hê, khoan khoái. Cũng tương tự, chiếc Rolls-Royce trứ danh có biển số cực đẹp phải chuyển chủ vì vướng vào chuyện lằng nhằng biển số. Vì sao vậy?

Thật dễ hiểu. Siêu xe ngàn trâu là sản phẩm, là con đẻ của giới marketing và truyền thông chịu ảnh hưởng của chiến dịch lobby từ nhà sản xuất. Giá thành chi phí sản xuất thực của nó so với giá thành đến tay người tiêu dùng đã được đội lên gấp nhiều lần, và số tiền chênh lệch ấy rơi khá nhiều vào tay thủ phạm truyền thông. Đến khi có chuyện, truyền thông không nằm trong vòng tay lobby lại đảm nhận thiên chức!

Mà truyền thông không bị lobby là ai? Là con đẻ của dư luận. Dư luận đòi hỏi thông tin về siêu xe nghìn trâu để được mãn nhãn, để được trầm trồ. Nhưng dư luận cũng có một phần phải thỏa mãn tâm lý thị dân. Đó là một sở thích, một nhu cầu quái gở: người khác không được hạnh phúc hơn mình. Tâm lý thị dân ấy đòi hỏi phải được nhìn thấy người giàu cũng khóc, nhìn thấy hoa hậu đau buồn, và nhìn thấy nghìn trâu tắt thở!

Như thế có mâu thuẫn không, có kỳ lạ và đáng lên án không? Không hề, vì đó là cảm xúc nội tại hiện diện trong chính mỗi bản thân chúng ta. Đó là phần người nhất không thể hoán cải và cũng không nên hoán cải. Đó là cảm giác hỷ, nộ, ái, ố rất bình thường mà cũng rất thiêng liêng, và chúng cần được tôn trọng.

 Thế có cách nào giải quyết không?

Chẳng thể nào khác được, đó là 2 mặt của một vấn đề, của một tấm huy chương, là mùi thơm ngây ngất nhưng cũng có thể gây dị ứng của nước hoa hảo hạng. Chúng song hành với nhau: niềm kiêu hãnh và sự phiền toái, danh tiếng và sự bị săm soi quấy rầy, nụ cười hãnh diện và cú cau mày phiền muộn.

 Và đó chính là sự bình thường của đời sống!