Toàn bộ gia tài gồm bộ giác hơi, mùng mền chăn chiếu, nồi niêu xoong chảo và... cô vợ 28 tuổi, ông chất tuốt lên xe đạp cà tàng.
Thế là rong ruổi từ Nam chí Bắc... hành nghề. Buổi chiều gió bên cánh rừng cao su Bình Phước, chúng tôi bỗng nghe một giọng rao nữ phát ra từ chiếc loa rè chào mời giác hơi, đấm bóp. Nghe gọi, chiếc xe đạp cồng kềnh, lỉnh kỉnh dừng lại. Người đàn ông nhỏ thó trong bộ com-lê mũ phớt mang kiếng đen nhảy tót xuống xe, nở nụ cười: “Mời quý khách giác hơi, đấm bóp cho thư giãn”. Trên ba-ga, cô gái (cũng mang kiếng đen) vẫn ngồi yên. Bộ dạng cả hai như một đôi hề...
Đó là chân dung vợ chồng người giác hơi xuyên Việt Võ Văn Phú. Quê gốc ông ở Quảng Ngãi nhưng hỏi, ông chỉ cười: “Cần chi quê quán, chú ơi. Dừng đâu là nhà, ngã đâu là giường, cho tiện”.
“Vợ nhặt”
Năm sau, ông dẫn “phu nhân” về quê. Mặc cho ông từ tốn thưa, rằng ông về chuyến này để làm bữa cơm ra mắt tổ tiên, ông bà cho danh chính ngôn thuận..., mẹ cô gái la trời la đất một hồi rồi... xỉu. Ông xua mọi người dang ra rồi tự mình xắn tay áo giở ngón nghề... cấp cứu. Sau nửa tiếng cạo gió, giác hơi, “bà già vợ” ông tỉnh lại. “Bả nói âu cũng là số trời, thôi thì má gởi con gái má cho con. Vậy là bả đồng ý cho tui làm rể” - ông cười hề hề...
Chuyến đi nhớ đời...
Mỗi suất giác hơi, đấm bóp ông được trả công 20 ngàn đồng, ngày vợ chồng ông kiếm ngót nghét 100 ngàn đồng, kể ra ăn uống chi tiêu tạm ổn nếu không có khoản thuê nhà. “Tui bàn với bả, ở đâu cũng giác hơi, ở đâu cũng làm công lấy tiền, chi bằng ta cứ lang thang cho khỏi... tốn tiền thuê nhà. Bả ừ cái rụp, thế là vợ chồng tui lên đường” - ông kể.
Ông ra tiệm hàn nhờ gắn thêm vài bộ phận vào xe đạp, rồi thì chăn màn chiếu gối, nồi niêu xong chảo... ông chất tần tật lên đó. Tiện thể, ông gắn luôn cái biển ghi “Xe đạp đi giác hơn liên tỉnh miền Đông liên vận Hà Nội” để quảng bá... thương hiệu. Xong, ông trịnh trọng mời vợ lên ngồi sau ba-ga bắt đầu cuộc hành trình.
“Thế anh ngủ nghê, tắm táp ở đâu, lỡ gặp mưa to gió lớn thì sao?” - chúng tôi hỏi. “Cứ vô quán cà phê làm ly đen đá, xong rỉ tai chủ quán xin tắm nhờ. Còn ngủ hả? Hiên nhà, hiên chợ làm tuốt, loáng cái là tui dựng xong cái lều. Kín lắm!”.
Ông kể, vợ chồng ông vừa có chuyến đi nhớ đời đến tận Hà Nội, ăn Tết xong mới về. “Đi đến đâu người ta cũng cười nắc nẻ khi thấy vợ tui quần jeans, áo thun, kính đen đọc loa chào mời, còn tui thì sơ mi trắng, đeo cà vạt, khoác veston cực kỳ đúng mốt. Nhờ thế ai cũng thương, có người còn mời cơm và cho tá túc qua đêm nữa. Nói thiệt, không gặp tui làm gì bả có cửa ngắm Hồ Gươm, tháp Rùa...”.
Quen với nắng ấm phương Nam nên gặp lúc Hà Nội đang rét, nhìn vợ đêm nằm co ro ông Phú đâm chạnh lòng. Bằng chút kinh nghiệm, ông tìm đến một sòng bạc năn nỉ chủ nhà cho vào đấm bóp khách đánh bạc. Gặp lúc con bạc đang hên, họ còn “boa” cho ông rất hậu hĩnh. Nhờ kinh nghiệm tinh quái này mà vợ chồng ông có chỗ tá túc ấm áp suốt những ngày đông rét.
Cặp đôi tình tứ...
Đến tháng 3, vợ chồng ông về lại phương Nam. Ông bảo kinh nghiệm cho thấy cứ ghé các công trường thi công thế nào cũng có “sô” nhiều. “Nước mình đầy công trường, cứ ghé vô là kiếm bộn tiền”. Có tiền, ông tự thưởng cho hai vợ chồng cốc bia hơi, có khi cũng “bạo gan” làm thử vài món đặc sản.